Ý NGHĨA CỦA SỰ SỐNG

Bạn đã bao giờ tự đặt cho mình câu hỏi là: “Ý nghĩa của tất cả sự sống trong vũ trụ này là gì chưa?” Vài tháng gần đây mình nghiêm túc tu tập, thông suốt nhiều vấn đề và nghiệm ra được rất nhiều sự thật của cuộc sống, cứ tưởng đâu cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn, nhưng thực tế thì ngược lại càng nhận ra nhiều điều, mình lại càng cảm thấy sự tồn tại của vạn vật này thật vô nghĩa và đương nhiên mình cũng thấy sự tồn tại của bản thân cũng vô nghĩa luôn.

 

Vô nghĩa là bởi vì… Mình đã mất 11 năm để tìm về và trả lời cho câu hỏi “Tôi là ai?”, đã nhiều lần đập bỏ nhận thức cũ để mở ra nhận thức mới tiến gần với sự thật hơn, để chỉ nhận ra sự vô nghĩa này đây sao?

Mình nhận ra là tất cả mọi tạo vật trong vũ trụ này kể cả điều tốt đẹp nhất đến điều đáng nguyền rủa nhất đều đến từ tình yêu của vũ trụ, bởi vì khi tạo ra một thứ cần phải tạo ra thêm mặt đối lập để nó tự nhận thức được chính nó, cũng giống như là cần có khổ đau để nhận thức được hạnh phúc, cần có xấu xa để nhận thức được đều tốt đẹp.

Mọi thứ trong vũ trụ cũng được tạo nên từ nguyên tắc này, thuở ban sơ cả vũ trụ này chỉ là hư không – Một khoảng không vô tận, nhưng đến một ngày nọ cái khoảng không này tự nhận thức được chính nó, cũng chính khoảnh khắc Khoảng không vô tận này nhận thức được chính nó thì vũ trụ này bắt đầu xuất hiện 2 đối tượng đó chính là chủ thể đang nhận thức (ý thức của khoảng không vô tận) và đối tượng được nhận thức (khoảng không vô tận), vì một vật không thể tự mình nhận thức được chính nó nếu không có một vật khác phải chiếu nó, điều này cũng tương tự như việc mắt ta không thể tự nhìn thấy chính nó cho đến khi chúng ta nhìn vào gương, mặt nước hay nhìn vào mắt người khác…

Từ 2 đối tượng được tạo ra ở trên, thì theo thời gian 2 đối tượng này tự nhận thức ra chính nó tạo thành 4, rồi thành 8, 16, 32, 64 cứ thế nhân lên dần dần đến cực đại để rồi tạo ra vụ nỗ Big Bang vào 13,8 tỷ năm trước. Từ vụ nổ này các hạt lượng tử bắt đầu có điều kiện kết hợp, tương tác với nhau và theo thời gian, vũ trụ có những sinh vật đơn bào đầu tiên, rồi đến đa bào, rồi từ các sinh vật bậc thấp đến các sinh vật bậc cao, và đối với Trái Đất thì hình thành nên con người, còn các hành tinh khác thì tạo nên một giống loài ngoài hành tinh nào đó. Đây là tóm tắt quá trình hình thành vũ trụ theo góc nhìn của khoa học hiện đại

Khi nhìn từ dưới đi lên thì vũ trụ này có tất cả mọi thứ có sinh vật, có con người, có người ngoài hành tinh, có thiên thần, có ác quỷ, có thượng đế, có thần Phật, có thiện có ác, có phước lành có quả báo, có lên thiên đàng có xuống địa ngục. Nhưng khi nhìn từ trên xuống thì tất cả đều được tạo ra từ các hạt lượng tử, nói theo tâm linh thì là tình yêu của vũ trụ, mọi thứ đều đang tự vận động và phát triển theo một hướng nhất định nào đó, cho dù ý thức của con người có phát triển đến đâu đi chăng nữa cũng không nằm ngoài hướng phát triển này, hay nói cách khác là cho dù kiếp này hay triệu kiếp sống nữa bạn có tu tập hay không tu tập thì đến một kiếp sống nào đó bạn cũng sẽ lựa chọn tu tập và rồi tất cả sẽ trở về nguồn.

Đây chính là điều Ngân thấy vô nghĩa nhất, đó là dù sao đi nữa thì tất cả mọi thứ đều sẽ trở về nguồn, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, vậy cứ ở yên trên nguồn đi, tạo ra mọi thứ để làm gì không biết, vũ trụ quá rảnh rỗi, vô vị và không có ý nghĩa. Ý tưởng này vẫn neo trong đầu mình từ vài tuần liền và bắt đầu kết thúc trong giấc mơ tối hôm qua.

Trong giấc mơ đó, mình nhận ra rằng sự tạo vật này của vũ trụ không hề vô nghĩa như mình nghĩ, bởi vì điểm khác biệt giữa một tạo vật sinh ra đã ở nguồn và một sinh vật được tạo ra và đưa xuống trải nghiệm toàn bộ vũ trụ vày – rồi quay trở về nguồn thì khác ở chổ là ĐƯỢC TRẢI NGHIỆM, được niếm trải và biết hết được tất cả mọi gia vị, thi vị của vũ trụ.

Từ nhận thức đó, mình nhận ra rằng việc mình đầu thai thành sâu bọ, súc vật, cây cỏ hay việc mình bị giết hại, bị làm tổn thương đó không phải là sự trừng phạt cho tội lỗi mình đã gây ra, mà đó chỉ đơn giản là trải nghiệm, mình cần đi qua hết tất cả mọi tạo vật mà vũ trụ tạo ra, để thấu hiểu tưởng tận mọi góc ngách trong vũ trụ này. Do đó, theo mình nghĩ các bậc chân sư, Phật, Chúa không phải kiếp sống nào họ cũng giác ngộ được như kiếp sống chúng ta biết đến họ đâu, mà để đến được kiếp sống đó họ cũng đã từng là sâu bọ, cây cỏ, súc vật, từng bị giết hại, từng là người tốt – kẻ xấu, từng kinh qua hết mọi điều và đến khi kinh qua hết mọi tạo vật của vũ trụ, đến kiếp sống cuối cùng thì họ đắc đạo và trở về nguồn cũng là kiếp sống chúng ta biết tới họ

Do đó, nếu bạn đang cảm thấy hoang mang, đau khổ, bế tắc, cảm thấy cuộc sống thật khó khăn với mình thì cũng hãy biết rằng đó chỉ là trải nghiệm, một gia vị của cuộc sống, bạn cần trải qua hết mọi cung bậc của vũ trụ, từ đau khổ tột cùng đến hạnh phúc vô bờ. Có thể nhìn cận cảnh bạn sẽ thấy bạn không muốn và không cần trải nghiệm những điều đấy, vì bạn thấy nó là sự trừng phạt, nhưng đến một lúc nào đó, khi bạn nhìn cao và xa hơn bạn sẽ thấy đấy là phước lành và đây là điều bạn đã lựa chọn.

thegratefulness.com

Lý Kim Ngân

Nếu bạn thấy bài viết này có giá trị và hữu ích dành cho bạn thì hãy mời Ngân một cốc cafe nhé!

BÀI VIẾT MỚI NHẤT

The Gratefulness

Đồng hành cùng bạn trên hành trình Phát triển tâm linh. The Gratefulness sẽ là nơi đánh thức và nuôi dưỡng những vẻ đẹp và sức mạnh nội tại bên trong mỗi người, thông qua những chia sẻ gần gũi, đơn giản và dễ áp dụng. Và cũng là nơi để bạn tìm về nguồn năng lượng Bình an – Tự do – Thuần thiết

Nhận thông báo bài viết mới

    Spiritual Coach 1:1

    Nuôi dưỡng và phát triển những giá trị nội tại